Bài văn tả cảnh một cơn mưa :

        

Chiều hôm qua trời đã đổ một cơn mưa thật bất ngờ và cũng thật lâu. Có lẽ đó là cơn mưa lớn nhất từ đầu mùa đến nay.

          Trời đang nắng đẹp bỗng mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến. Gió bỗng đổi mát lạnh thổi những chiếc lá chao đảo trên không trung. Những chú chuồn chuồn ớt bay lượn trên mặt hồ, chớp nổi lên kèm theo tiếng sấm ầm ầm rất dữ dội.

          Mưa đến thật rồi, lúc đầu chỉ vài hạt mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Sau đó mưa tuôn ào ào như thác đổ, đất trời được bao phủ bởi một màn nước trắng xoá. Hạt mưa lúc đầu rơi thẳng, nhưng rồi cơn gió thổi lên dữ dội thì nước mưa cũng ngả nghiêng theo gió. Những cây cảnh mảnh mai, yếu ớt cứ ngẫng lên rồi rạp mình xuống trông thật tội nghiệp. Trên cành cây im bặt tiếng chim. Ô kìa chú chim non đang run rẩy trong tán lá chắc là chú không kịp bay theo mẹ. Đường phố vắng tanh, thấp thoáng những chiếc áo mưa đủ màu sắc. Nước cuồn cuộn không kịp thoát, ngập gần tới nửa bánh xe. Các hàng quán tuy vắng khách nhưng người trú mưa kín cả cửa. Những cậu bé cởi trần tắm mưa hò reo rất vui vẻ.

          Khoảng một giờ sau, mưa ngớt hạt rồi tạnh dần. Bầu trời sáng dần ra, rực rỡ hơn nhờ chiếc cầu vồng đủ màu sắc. Ánh nắng bắt đầu toả đi khắp nơi như sưởi ấm mọi vật sau cơn mưa. Có lẽ cây cối, hoa lá là đẹp hơn tất cả. Cây cối được tắm gội và thay một bộ áo mới. Ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá khiến những chiếc lá còn đọng nước lấp lánh như những viên pha lê. Những bông hoa trong vườn tươi tắn và mượt mà hơn đua nhau khoe sắc, toả hương thơm ngào ngạt. Đường phố tấp nập xe cộ, các hàng quán lại đông khách.

          Mưa đến rồi lại đi, đem sức sống mới đến cho vạn vật. Ngắm nhìn cơn mưa, em thấy bàn tay của tạo hoá thật diệu kỳ. Thời tiết có nắng có mưa, mùa màng mới tươi tốt, con người mới ấm no.

Trần Hoàng Ngọc Thắng