|
Buổi
tối mùa đông của 30 năm trước, một
thương gia người Mỹ bất cẩn đánh rơi
chiếc ví trong bệnh viện, hốt hoảng
chạy t́m khắp nơi. Trong chiếc ví ấy
có 100 ngh́n đô la, nhưng quan trọng
hơn cả là nó chứa những tài liệu vô
cùng cơ mật về thị trường.
Đoán chắc chiếc ví chỉ có thể rơi ở
sân bệnh viện, ông vội vàng chạy đến
đấy với niềm hy vọng mong manh. Dễ
ǵ chiếc ví đựng số tiền kếch xù như
vậy lại c̣n nằm đó chờ ông. Nhưng,
cho dù chỉ c̣n một tia hy vọng, ông
cũng không thể bỏ qua. Sự nghiệp
kinh doanh của ông tùy thuộc cả vào
nó.
Khi thương gia tất tả chạy đến sân
bệnh viện th́ đă nửa đêm, trời đổ
mưa xối xả. Ông men theo hành lang,
mắt chăm chăm nh́n dưới đất, ḷng
thầm khấn trời đất cho ông t́m được
chiếc ví.
Bỗng từ xa, ông trông thấy một bé
gái gầy nhom ngồi co ro dựa vào vách
tường trên hành lang bệnh viện lạnh
lẽo. Đến gần hơn, ông thấy cô bé ấy
đang run lẩy bẩy v́ lạnh, tay ôm
chặt chiếc ví – chính là chiếc ví
ông đang mỏi mắt t́m kiếm.
Hoá ra, cô bé đang nuôi mẹ ốm trong
bệnh viện này. Cô đứng ở đây cắn
răng chịu rét giữa đêm khuya lạnh
buốt, kiên nhẫn đợi ông tới để trả
lại chiếc ví cô nhặt được.
Hết sức cảm động trước nghĩa cử của
cô bé, ông cảm ơn rối rít, đoạn ân
cần hỏi qua gia cảnh. Được biết nhà
cô bé rất khốn khó, chỉ có hai mẹ
con nương tựa nhau mà sống. Thế rồi
người mẹ ốm nặng, họ đă bán đi tất
cả những ǵ có thể, nhưng tiền gom
góp được chỉ đủ để trang trải chi
phí thuốc men cho một ngày thôi.
Không có tiền đóng viện phí, ngày
mai chắc chắn họ sẽ bị tống khỏi
bệnh viện.
Buổi tối hôm ấy, em buồn bă lang
thang ngoài hành lang bệnh viện, th́
thầm cầu khẩn trời cao, mong gặp
được người tốt bụng đến cứu lấy mẹ
em. Nghĩ đến bệnh t́nh của mẹ, em
càng rầu rĩ hơn. Em lo sợ đến cái
ngày khủng khiếp, khi mẹ phải ra đi,
cái ngày em không hề muốn nó xuất
hiện trên cơi đời này.
Đang suy nghĩ miên man, cô bé bỗng
giật ḿnh bởi tiếng giày vội vă của
một người đang từ trên lầu đi xuống.
Ngang qua mặt em, ông ta đánh rơi
chiếc ví da xuống đất mà không hề
hay biết. Lúc đó ở hành lang vắng
ngắt, chỉ có mỗi ḿnh cô bé. Em bước
nhanh đến nhặt chiếc ví lên, vội
vàng đuổi theo người kia đang khuất
dần phía cổng. Nhưng không kịp nữa,
ông ấy đă lên xe đi mất rồi.
Cô bé mang chiếc ví trở về pḥng
bệnh. Mở ví ra, cả hai mẹ con đều
sững người trước số tiền quá lớn
trong đó. Họ nh́n nhau, thoáng chốc
cả hai đều hiểu thấu những ǵ người
kia đang nghĩ. Chỉ có một suy nghĩ
mà thôi: Số tiền này đủ để trang
trải viện phí và trị dứt bệnh cho
người mẹ.
Thế nhưng, ngay sau đó, mẹ lại bảo
cô mang chiếc ví đến nơi đă nhặt
được, chờ người đánh rơi ví quay lại
để trả cho họ. Mẹ bảo: "Người đánh
mất ví nhất định rất sốt ruột và sẽ
trở lại t́m ngay. Con cứ đứng đấy
chờ họ".
Trước vẻ mặt ngơ ngác của em, mẹ nói
thêm, giọng ôn tồn nhưng dứt khoát:
"Việc cần làm nhất trong cuộc đời
của mỗi người là giúp đỡ người khác,
c̣n "thấy tiền quên nghĩa" là điều
rất xấu, cần phải tránh xa".
Cảm động trước tấm ḷng cao cả của
hai mẹ con nhà ấy, vị thương gia đă
theo cô bé về tận pḥng bệnh thăm
người mẹ. Sau đó, mặc dù ông đă cố
gắng hết sức, không tiếc tiền bạc lo
cho họ, nhưng căn bệnh hiểm nghèo
vẫn mang mẹ cô bé đi xa măi măi, để
lại đứa con gái bơ vơ không nơi
nương tựa.
Khi trả lại chiếc ví, hai mẹ con nhà
nọ không những giúp vị thương gia
thu hồi 100 ngh́n đô la, mà quan
trọng hơn là có lại trong tay các
thông tin cơ mật về t́nh h́nh thị
trường mà ông tưởng chừng đă mất
sạch. Từ đó, việc kinh doanh lên như
diều gặp gió, ông trở thành nhân vật
nổi tiếng trên thương trường. Chẳng
bao lâu, ông đă là một tỉ phú rất
giàu có.
Cô bé kia được ông nhận làm con nuôi,
cho ăn học tử tế. Học xong đại học,
cô về nhà giúp đỡ cha nuôi trông coi
công việc mua bán. Mặc dù không được
đảm trách bất kỳ công việc cụ thể
nào, nhưng phụ giúp cha trong một
thời gian khá dài đă cho cô nhiều
bài học quư giá. Tiếp thu trí tuệ
và kinh nghiệm từ cha nuôi, cô gái
ấy về sau cũng trở thành doanh nhân
tiếng tăm trên thương trường. Khi
tuổi đă về già, trước khi quyết định
việc ǵ, nhà tỉ phú cũng hỏi qua ư
kiến con gái.
Trước lúc qua đời, ông để lại di
chúc gây ngạc nhiên cho tất cả mọi
người:
"Trước khi gặp mẹ con con gái tôi
bây giờ, tôi những tưởng ḿnh là
người lắm tiền nhiều của, giàu có
không ai bằng. Nhưng khi đứng trước
hai mẹ con họ, tôi đă nhận ra, với
đạo lư sống cao đẹp của ḿnh, họ
mới thật sự là người giàu có nhất.
"Tôi nhớ lại chặng đường bon chen
trong cuộc sống của ḿnh trước đây,
cảm thấy đă mắc rất nhiều sai lầm.
Đồng tiền tôi kiếm được đều từ những
cạnh tranh khắc nghiệt, những được
thua cay cú trên thương trường. Từ
ngày gặp họ, tôi đă nhận ra chân lư
quan trọng: nguồn vốn quư nhất của
con người chính là phẩm hạnh.
"Tôi nhận nuôi cô bé không phải v́
muốn lấy ân đền ân, cũng chẳng xuất
phát từ ḷng thương hại. Tôi xem nó
như tấm gương làm người để tôi hằng
ngày soi rọi. Có con gái bên ḿnh,
tôi như có được người cố vấn lương
tri đáng tin cậy. Trong việc kinh
doanh, tôi biết được cái nào nên làm,
cái nào không nên làm, tiền nào nên
kiếm và tiền nào không nên kiếm. Đấy
là nguyên nhân căn bản giúp tôi đạt
được thành công to lớn trong sự
nghiệp. Không có con gái, chắc chắn
cũng không có một tỉ phú là tôi bây
giờ.
"Sau khi chết đi, tôi để lại toàn bộ
tài sản cho con gái nuôi. Mong rằng,
tài sản này giao vào tay con gái, sự
nghiệp của tôi sẽ ngày thêm huy
hoàng xán lạn.
"Và tôi tin đứa con trai thông minh
của tôi cũng sẽ hiểu được tâm ư của
cha nó".
Từ nước ngoài trở về, đọc xong bản
di chúc, con trai tỉ phú không hề do
dự, kí tên ngay: "Tôi đồng ư để
con nuôi của cha hưởng toàn bộ tài
sản cha để lại".
C̣n cô gái sau khi đọc ḍng chữ đó
cũng kư tên vào: "Tôi xin tiếp nhận
toàn bộ tài sản cha nuôi để lại, bao
gồm cả trái tim con trai ông!"
Bởi v́ khi ấy,
họ đă nảy sinh t́nh cảm với nhau rồi.
Một kết cục thật đẹp cho câu chuyện
cổ tích thời hiện đại.
Trích từ "Người cố vấn lương tri"
– NXB Văn hóa Sài G̣n |