|
“Trên thế
giới có lắm kỳ quan nhưng kỳ quan vĩ đại nhất là quả tim
người mẹ”. Câu danh ngôn em đă đọc được trong một quyển sách
nào đó cho thấy trong mọi thứ t́nh cảm th́ t́nh mẫu tử là
thiêng liêng cao cả nhất. Mẹ! Tiếng gọi đầu tiên khi em bắt
đầu bập bẹ cất tiếng nói. Mẹ vất vả sớm hôm nuôi em khôn lớn
từng ngày. Mẹ chăm sóc cho em từng miếng ăn, giấc ngủ. Mẹ
cầm tay dạy em nắn nót viết từng con chữ đầu tiên. Mẹ cũng
chính là người dắt tay đưa em đi học buổi học đầu tiên vào
lớp Một. Khi em làm bài được điểm cao, mẹ nở nụ cười đầy tự
hào, hạnh phúc. Nụ cười ấy giúp em luôn cố gắng để học tốt
hơn. Lúc em có chuyện buồn, mẹ kề bên an ủi, vỗ về. Những
khi em bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh bên chăm sóc, thức suốt để
canh cho em ngủ ngon giấc. Vậy mà đă có lúc em làm cho mẹ
buồn, mỗi lần như vậy mẹ nhẹ nhàng khuyên nhủ, bảo ban. Có
mẹ là có được niềm hạnh phúc lớn lao nhất trên đời.
Mẹ ơi, con
xin hứa với mẹ sẽ cố gắng học thật giỏi, sẽ ngoan ngoăn vâng
lời mẹ để nụ cười mẹ luôn tươi nở măi trên môi.
Trần Hải An - Lớp Bốn 5
|