|
“Lúc ở nhà
mẹ vẫn là cô giao, khi đến trường cô giao như mẹ hiền…” Mỗi
kh nghe lại câu hát này, tim em cứ nư rung lên, em liền nhớ
đến cô và mẹ em. Nhớ về cô, em lại nhớ đến người cô không
quản khó nhọc, dạy dỗ em từng li từng tí, dạy dỗ, chăm sóc
em. Dáng cô cao, đầu đă lấm tấm những sợi bạc, ánh mắt cô
tŕu mến nh́n chúng em, dạy em cách cầm bút để viết sao cho
đẹp rồi tới những con số, những phép tính, phép cộng đơn
giản, trông cô y như cô tiên vậy! Cô dạy em cách ăn nói, xử
sự thông minh, nhẹ nhàng, lắng nghe và học hỏi những điều
hay lẽ phải, phải biết yêu quí thiên nhiên, cây cỏ, thú vật
và phải trân trọng những ǵ ḿnh đang có. Cô c̣n dạy em phải
thật thà, không gian dối, làm việc xấu. Cô như là một kho
kiến thức quí giá giúp em chập chững bước đi trên đường đời.
“Mẹ”. Tiếng mẹ sao nghe cao cả quá vậy? V́ trên đời chúng ta
chỉ có một người mẹ, mẹ là người đă sinh thành, nuôi nấng
chúng ta đến ngày hôm nay. Mẹ là người đă chăm sóc chúng ta
lớn thành người. Mẹ đă hi sinh cả tuổi thanh xuân của ḿnh
để nuôi ta, cơm ăn áo mặc, chúng ta được sung sướng như ngày
hôm nay là nhờ vào mẹ. Công ơn của mẹ sao nhiều đến như vậy?
Các bạn nhớ hăy yêu mẹ nhé! V́ mẹ là chỗ dựa duy nhất để lấp
đầy chỗ trống của t́nh yêu trong trái tim bạn mà thôi. Công
ơn trời biển của mẹ và cô sẽ không bao giờ thay thế được.
Công ơn này biết mấy tri ân.
Ngày 8/3
đă gần kề, em chúc cho những người cô, người mẹ luôn hạnh
phúc trẻ măi không già, vui vẻ bên những người con của ḿnh.
Dương Hiểu Hân - Lớp Năm 1
|