|
Một
buổi sáng tháng ba, nắng chan ḥa, chúng em náo nức, hố hởi,
rộn ràng rồng rắn nối đuôi nhau đi bộ tới thăm Bảo tàng
Chiến dịch Hồ Chí Minh và Dinh Thống Nhất. “Cuộc hành quân
của chúng em tuy mỏi mệt nhưng thật vui và so với các chú bộ
đội ngày xưa tấn công vào Dinh Độc Lập th́ chẳng là ǵ cả.
Chuyến đi đem lại cho em biết bao hiểu biết và cảm xúc mới
mẻ.
Buổi
sáng đầu xuân, Bảo tàng Chiến dịch Hồ Chí Minh vắng vẻ lạ
thường. Học sinh khối năm trường em có mặt sớm khiến không
khí nơi đây rộ lên đôi chút. Cánh cửa Bảo tàng mở ra, một
căn pḥng rộng lớn với đẩy đủ ánh sáng và âm thanh đang chờ
đón chúng em. Tại đây, chúng em được xem bộ phim tài liệu về
những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đầy
gian khổ của dân tộc ta. Lịch sử tái hiện rơ không chỉ qua
những h́nh ảnh rất thực của bộ phim mà c̣n bởi một sa bàn
chiến trường miền Nam ngay dưới màn h́nh lớn. Ôi! Thích quá!
Bao nhiêu kiến thức mà em được biết qua sách báo, qua lời
giảng của cô, nay trở nên sống động và sâu sắc biết nhường
nào. Thế mới là học lịch sử chứ!
Rời Bảo
tàng Chiến dịch Hồ Chí Minh trong tâm trạng phấn chấn, chúng
em sẵn sàng cho một “cuộc hành quân đường dài” tới Dinh
Thống Nhất.
“Hành
quân xa dẫu qua nhiều gian khổ
Vai vác
nặng ta đă đổ mồ hôi …”
Một vài
bạn lớp em vừa đi vừa hát bộ đội Trường Sơn năm xưa. Thật
thế, Dinh Thống Nhất c̣n ở đâu đó phía xa, sau rặng cây xanh
của con đường Lê Duẩn dài hun hút, nhưng bước chân của chúng
em vẫn hồ hởi bởi những h́nh ảnh, những lời ca, những khí
phách hào hùng của cha ông trong Bảo tàng Chiến dịch Hồ Chí
Minh đă tiếp thêm sức mạnh để chúng em quên đi bao mệt mỏi,
nóng bức trong cái nắng hè gay gắt. Dinh Độc Lập rực rỡ,
nguy nga, tráng lệ, sang trọng mà em chưa bao giờ được thấy
đạ xuất hiện kia rồi. Em được biết, người thiết kế Dinh Độc
Lập là một người Việt Nam mà quê ở Huế. Đó là kiến trúc sư
Ngô Viết Thụ mà ông nội em là người cùng làng. Điều này làm
em rất tự hào. Em c̣n nhỏ, chưa hiểu ǵ về kiến trúc nhưng
sự thán phục, ngỡ ngàng của bao du khách trong nước và nước
ngoài cùng những lời b́nh khiến em hiểu Dinh Độc Lập thể
hiện bản sắc văn hóa sáng tạo của một dân tộc có lịch sử
hàng ngh́n năm văn hiến. Quê ở Huế, nên em từng đi Đại nội,
Cung điện, lăng tẩm của vua chúa ngày xưa. V́ thế em đă hiểu
một số kiến trúc trong Dinh Độc Lập giống chữ Hán trong các
cung điện, lăng tẩm như chữ cát, chữ hưng. Chữ hưng ư cầu
chúc cho nước nhà được hưng thịnh măi. Chữ cát có nghĩa là
tốt lành. Giữa cung điện nguy nga như thiên đường ấy, em lai
được nghe một trận đánh lịch sử hào hùng của nhân dân ta
trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử dành độc lập thống nhất
cho Tổ quốc. Sáng ngày 30-04-1975, trận đánh diễn ra căng
thẳng và khốc liệt, h́nh ảnh chiếc xe tăng vào thẳng Dinh
Độc Lập, chú bộ đội Bùi Quang Thận lao vào ṭa nhà mà hai
bàn tay chỉ có lá cờ Tổ quốc. Em hiểu được tâm trạng của chú
lúc ấy. Bao nhiêu năm mong chờ, bây giờ chỉ c̣n vài bước
chân nữa thôi, ai mà không náo nức! Em thích thú với giờ
khắc lịch sử ấy, trong cảnh khói lửa của trận đánh, bộ đội
ta vẫn rất tinh tế không đồng ư với từ “bàn giao” mà Tổng
thống Dương Văn Minh nói khi gặp quân giải phóng. Người
chiến sĩ cách mạng dơng dạc: “Các ông đă thất bại. Toàn bộ
ngụy quyền đă sụp đỗ hoàn toàn. Người ta không thể nào giao
cái mà người ta không có”. Chúng không phải đại diện chân
chính cho dân tộc Việt Nam. Thật kỳ diệu trong chiến dịch
căng thẳng, quyết liệt ấy, chúng ta vẫn giữ hầu như nguyên
vẹn Dinh, nguyên vẹn thành phố Sài G̣n. Đó là nhờ rất nhiều
công lao, sự hi sinh của bộ độ, của nhân dân ta ngày ấy.
Ngồi
trong tiền sảnh, chúng em cứ ngửa cổ lên mà “nuốt” những
ngọn đèn rực rỡ, lung linh hay trầm trồ, xuưt xoa những bức
rèm đá hoành tráng cũng như hàng trúc thanh tao. Lúc chui
xuống hầm ẩm thấp, quanh co ḱ bí, leo lên sân thượng có
chiếc máy bay trực thăng của phi công Nguyễn Thành Trung, em
như nghe thấy lịch sử sống dậy. Dinh Thống Nhất như một
chứng nhân của lịch sử khắc sâu trong em niềm tự hào về
thành phố Hồ Chí Minh, nơi đă tiễn Bác ra đi t́m đường cứu
nước và đă thực hiện trọn vẹn hành tŕnh của Bác. Quê hương,
đất nước đă cho chúng em độc lập, tự do, yên b́nh ngày nay.
Em biết
người thiết kế chương tŕnh tham quan này là cô Hiệu trưởng
cùng các thầy cô giáo trường em. Chuyến tham quan học tập
hôm ấy sẽ không mấy ấn tượng nếu chúng em ngồi trên xe với
máy điều ḥa nhiệt độ, với ghế nệm êm. Có một lần hành quân
đi bộ, em mới hiểu hết nỗi vất vả, gian nan mà bộ đội ta năm
xưa đă phải trải qua trong suốt chặng đường 21 năm trường ḱ
kháng chiến. Từ cổng Dinh Thống Nhất, nh́n về phía cuối
đường Lê Duẫn nơi có ngôi trường thân yêu, em đặt ḿnh trong
hoàn cảnh của các chú bộ đội năm xưa và mạnh mẽ tiến bước
trở về trong lời thơ:
“Xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước
Mà ḷng
phơi phới dậy tương lai”
Sau một
buổi “hành quân”, về lại lớp học thân yêu, chúng em được
nghỉ ngơi lấy lại sức. Một ngày, hai ngày trôi qua, cái chân
hết mỏi nhưng niềm vui từ cuộc hành quân đi bộ, niềm vui bạn
bè, thầy cô, niềm vui từ sự hiểu biết về hào khí của dân tộc
c̣n măi trong ḷng em!!! Chắc chắn từ Dinh Thống Nhất, một
di tích lịch sử sống động và hào hùng, nhà của em và bao
ngôi nhà Việt Nam khác cũng sẽ được một phần vẻ sáng sủa,
rộng răi trong cuộc sống b́nh yên của một đất nước thống
nhất, độc lập và tự do.
Nguyễn Thị Ái Hạnh
Lớp: Năm 2 |